Công chúa ngủ trong rừng
Nàng công chúa ngồi bên cửa sổ, thi thoảng nàng đưa
mắt nhìn bao quát quang cảnh của cả lâu đài, nơi đây mang đến cho nàng một cảm
giác vừa thân thuộc nhưng lại vừa xa lạ. Mọi người nơi này dường như đều mang một
vẻ trầm mặc khó hiểu. Họ luôn nhìn nàng bằng ánh mắt tôn sùng nhưng đôi khi
nàng lại bắt gặp trong đó một sự thương hại và chế giễu. Sự khó chịu cứ ẩn nấp
trong nàng, nó khiến cô công chúa nhỏ ngày càng phiền muộn.
Một hôm công chúa đi vào thư phòng của vua cha, nàng
ngồi đó, im lặng.Cái im lặng cứ kéo dài như cả trăm năm. Rồi nàng đứng bật dậy,
đi lại quanh căn phòng, ban đầu là những bước đi chậm rãi, nghiền ngẫm nhưng rồi
chúng ngày càng nhanh và dồn dập hơn. Cứ như vậy nàng đi, đi thật lâu nhưng
nàng biết nàng vẫn còn ở đây trong cái thư phòng này. Mệt mỏi nàng nằm vật xuống
nền.
Và tình cờ
thay nàng trông thấy một vật gì đó trong góc hẹp giữa hai chiếc tủ. Công chúa
nhanh nhẹn bò đến và lôi cái vật ấy ra. Đó là một quyển sách khá cũ kĩ dạy thêu
thùa, may vá. Nhưng chúng là gì? Nàng không biết. Như một đứa trẻ tìm ra trò
chơi mới, cả cơ thể nàng chìm đắm trong niềm hân hoan và cảm giác thành công.
Công chúa giấu quyển sách dưới làng váy và thong thả
ra khỏi thư phòng. Từ đó ngày nào nàng cũng trốn biệt ở một góc nào đó và nghiền
ngẫm quyển sách ấy. Một hôm nàng ra khu vườn, nằm dài dưới tán cây để đọc sách
và nàng ngủ thiếp đi. Trong mơ nàng thấy mình đi đến một căn nhà cũ kĩ, nàng bước
từng bước nhỏ lên chiếc cầu thang mòn đến nhẵn bóng.Tiếng kẽo kẹt vang vọng khắp
nơi tạo nên một âm thanh kì dị nhưng nàng không hề sợ. Rồi nàng trong thấy một
căn phòng, nó cũng cũ kĩ như ngôi nhà vậy. Tất cả đồ vật bị phủ bởi một lớp mạng
nhện dày. Ở giữa căn phòng là một tấm vải dày che lên một đồ vật gì đó. Nàng đứng
đó, tò mò nhưng sợ sệt, nàng không dám bước thêm một bước mà chỉ im lặng đứng
nhìn. Rồi như có một tiếng nói vang lên trong đầu, nó thúc giục nàng hãy bước đến
và vén tấm vải kia lên. Nàng đờ đẫn làm theo giọng nói và khi nàng vừa nâng tấm
vải thì một tia sáng lóe lên làm nàng bừng tỉnh. Ánh mặt trời đã lên quá cao,
cái cây đã không còn đủ tán để cho nàng bóng mát. Nàng ngồi dậy, trong đầu tràn
ngập hình ảnh về giấc mơ kia, ngôi nhà, tấm vải đang che giấu đồ vật gì bên dưới?
Công chúa quyết định sẽ tìm ra lời giải đáp cho giấc
mơ. Nàng thăm dò hết mọi ngóc ngách trong tòa lâu đài và nàng phát hiện ra một
chiếc cầu thang kì lạ. Chiếc cầu thang thẳng tắp dẫn nàng đến căn phòng, nó y hệt
như căn phòng trong giấc mơ của nàng, cũ kĩ, hoang tàn. Thành thạo một cách bất
ngờ nàng tiến vào căn phòng và phát hiện một bà lão đang ngồi kéo sợi. Không một chút sợ hãi, nàng bước đến bên cạnh
bà lão và quan sát. Bà đang mải miết làm việc, những sợi gai thô cứng được bà
kéo một cách tỉ mĩ và thành thạo. Ở bà nàng nhận thấy một cảm giác thân thuộc đến
khó tả. Làn da nhăn nheo và bộ trang phục lạ không hề khiến nàng e sợ.
Công chúa cầm chiếc quay trên bàn ngắm nghía,
vì quá vội vàng mà mũi kim đâm vào tay nàng, một giọt máu đỏ tuơi rơi xuống.
Nàng không hề thấy đau, một cảm giác mãn nguyện xâm chiếm con người nàng. Công
chúa từ từ nằm xuống, cơn buồn ngủ ập đến, nàng nhắm mắt và ngủ thiếp đi. Trong
giấc ngủ nàng như ngửi được mùi hương thoang thoảng, rồi nàng nghe tiếng chim
hót véo von, tiếng thì thầm của gió, tiếng rả rít của côn trùng. Tất cả tạo ra
một bản nhạc tuyệt dịu và hay nhất mà nàng từng nghe được. Cảm giác bình yên và
thỏa mãn ấy cứ kéo dài mãi, dài mãi. Nàng nằm đó giữa muôn trùng âm thanh tốt đẹp
và cảm nhận sự thư thái đến bất ngờ. Nàng nhoẻn miệng cười, nụ cười trọn vẹn nhất
mà nàng từng có, cho đến khi có một vật gì ướt át và lạnh lẽo đậu trên đôi môi
của nàng. Công chúa mở choàng mắt ra và nụ cười trên môi nàng vụt tắt.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét